Đời Hùng vương thứ 7 .


Triều đại : Hùng Lạc vương hay Hùng Quốc Vương – Ngu Thuấn .

Vua khai sáng : Lâm lang.
Danh hiệu khác trong Việt sử : Hùng Quốc Vương –Hùng Lạc vương Danh hiệu khác trong Hoa sử : Thuấn đế- Ngu thuấn
Quốc hiệu là : Nam bang , Bách Việt đại liên bang .

Niên đại :

Phương Nam (Nam của Dịch Lý là phương bắc hiện nay), các mã tin Dịch Lý của phương Nam là: màu đen, hành Thủy, phương 1 / 6 của Hà Thư.
Nguyễn Hồng Sinh đã viết trong “Kinh Dịch Huyền diệu và Ứng nghiệm”: danh hiệu Hùng Thuấn Vương còn trong ‘Hùng Vương Thập Bát Chi Thế Truyền’ và các tư liệu khác thì ghi là Hùng Quốc Vương .
Trong Việt ngữ chữ Nước có 2 nghĩa :
– nước là loại chất lỏng nền tảng cấu tạo nên mọi sinh vật.,dịch lý dùng chỉ phương nam đối nghịch với phương lửa ở hướng xích đạo.
-nước là Quốc gia
Theo Hà thư : phương nước cũng là phương nam như ngôn ngữ ta dùng ngày nay, Nam bang cũng là Nước bang hay Lạc quốc.; lạc là biến âm của :nước-nác-lạc.(nước vật chất).
Hùng quốc vương là chữ dịch lầm của từ Hùng Lạc tức Hùng nước; người dịch đã lẫn lộn nghĩa này sang nghĩa kia.
Như vậy từ “Nước” xưa là tên riêng của nước Việt khi trung tâm quốc gia chuyển về phương nam, quốc gia Nước đồng nhĩa với Nam bang hay Lạc quốc. Ban đầu là 1 danh từ riêng về sau người Việt đã biến nước thành danh từ chung nghĩa là quốc gia , như vậy cụm từ “Hùng quốc vương “hay“Hùng Lạc Vương” nghĩa là nguyên thủ của quốc gia Nước dòng họ Hùng ., ở Việt nam chỉ thấy có ông Nguyễn Trãi nói đến nước Hùng Lạc này.
Ta tìm hiểu chữ ‘thuấn’ để xác định danh hiệu của vị vua này.

Theo Hà Thư thì phương Nam (hướng Bắc hiện nay) được biểu tượng bằng cặp số 1 / 6, số 1 này cho ta từ ‘thuần khiết’ hay ‘duy nhất’, như thế vua Nam bang phải là Hùng Thuần không phải là Thuấn như sách sử đã chép.. Hùng Thuần Vương còn được gọi là Lâm Lang; lâm là biến âm của nam, phương Nam; nam → lam → lâm; Lâm Lang nghĩa là chúa đất phương Nam .

-Đế Thuấn có tên khi sinh ra là Diêu Trọng Hoá (姚重華), không biết 3 từ Diêu Trọng Hoá mang nghĩa sâu xa là gì nhưng có thể đoán Diêu cũng chỉ là biến âm của Giao – Giữa mà thôi y như người Dao cũng được gọi là người Diêu .
Chính sử Trung Hoa chép: “Kế vị Đế Nghiêu là Đế Thuấn, Đế Thuấn còn được Đế Nghiêu gả 2 công chúa là Nga Hoàng và Nữ Anh làm vợ. Tư liệu của Nguyễn Hồng Sinh nêu tên vợ của Hy Thúc hay Hy Hòa là Nữ Hoàng Anh, kết hợp 2 tư liệu này cho ta kết luận Đế Thuấn hay Hùng Thuần Vương chính là Hy Thúc người đã vâng mệnh vua Nghiêu “trạch Nam Giao” mở mang bờ cõi quốc gia về phương Nam (Dịch Lý). Nhưng tại sao lại là Ngu –Thuấn ? chỉ có dịch học mới mở được chữ Ngu này : trong dịch học có cặp đối : con- thằng, cong- thẳng, cong vòng – ngay thẳng, từ kép ngay thẳng biến âm ra:
-Thẳng→thằng→đàng→đường.
-Ngay→ngây→ngô→ngu.
Ta có 2 hình tròn và vuông là biểu tượng của âm dương , tròn tượng trưng cho trời, vuông tượng trưng cho đất , tròn là nét cong vuông là nét thẳng, luôn luôn tròn hoặc ở trên hoặc ở phương xích đạo tức phương bắc , vuông ở dưới hoặc phương nam (xưa- theo dịch lý); từ Ngu trong hiệu của Lâm lang là biến âm của Ngay trong ngay thẳng chỉ phương Nam.
Đất giao nam hay đất Đường hợp với đất mới khai phá là Nam giao chỉ thành ra đất LẠC hay LỤC = số 6 phương nam của Hà thư.
Đất Nam giao về sau sử Trung hoa gọi là đất Lâm (Nam→lam→lâm) có vị trí rất đặc biệt nằm giữa 4 vùng đất chính nên trong lịch sử đã nhiều lần bị tách ghép:
– ghép với đất Đường hay Việt thường thành “Đường lâm” quê của Ngô Quyền.
– ghép với đất Tượng ở phía tây thành “Tượng lâm”.
– ghép với Qúy châu thành ra “Quế lâm”.(Quý→Quế)
Nam giao (chỉ) ban đầu chỉ là đất quảng tây về sau mở rộng thành cả vùng lĩnh nam .
Thủ đô của Nam bang thời Hùng Lạc hay Thuấn đế là Bồ bản ;Bồ bản không phải là tên riêng từ Bản ở đây là danh từ chung cũng chính là chữ bản trong bản làng ,Bồ Việt ngữ là lớn như thế Bồ bản đồng nghĩa với làng Cả hay Đô ấp –Đại ấp ; tất cả đều có nghĩa là thủ đô hay kinh đô .

Rất có thể Bồ bản nay chính là thành phố Nam ninh , thực ra là Nam Minh mới đúng , Nam là phía nam , Minh nghĩa là thủ đô – nơi soi sáng cho cả thiên hạ .
Quá tr̀inh mở nước hàng ngàn năm được tóm gọn trong bài thơ 4 câu :
Văn hiến thiên niên quốc
Xa thư vạn lý đồ
Hồng bàng khai tịch hậu
Nam phục nhất Đường Ngu
Trong bài thơ này đặc biệt câu : Nam phục nhất Đường Ngu …nhiều bậc khoa bảng ̣đành chịu không hiểu nổi….không lẽ các vua Đường Nhiêu Ngu Thuấn lại đi mở nước về hướng nam cho người Việt …? .Riêng chúng ta trong sử thuyết họ Hùng này thì hiểu rất rõ ý nghía câu thơ đó.
Thời Hùng Lạc có bộ lạc thuộc tộc Mun bất phục bị Thuấn đế đuổi ra khỏi cõi Nam giao đày đến miền Tam nguy từ đó gọi là Tam miêu , đất Tam nguy nay là đông Qúy châu và tỉnh Hồ bắc Trung quốc.
Hán thư có 1 đoạn nói về Lạc Quốc như sau: “ … con trai vua gọi là Quan Lang, con gái vua gọi là My Nương, quan văn gọi là Lạc Hầu, quan võ gọi là Lạc Tướng, trăm quan gọi là Bồ Chính, dân khẩn ruộng lạc theo nước triều lên xuống …” Do Hán văn không có dấu chấm, phẩy nên nhiều người vẫn hiểu không đúng đoạn văn này, nay ta thử nhìn theo hướng khác: không có ai là Quan lang cả, giữa Quan và Lang phải có dấu phẩy, chính xác phải hiểu là: con trai vua gọi là Quân, là Lang; Quân và Lang là 2 từ thuộc 2 ngữ hệ nhưng cùng 1 nghĩa; tương tự con gái vua gọi là Mẹ, là Nương chứ không phải là Mỵ Nương. Lạc Hầu là quan văn của quốc gia “Nước”. Còn câu “dân khẩn ruộng lạc …” nghĩa là ruộng nước, nhưng đây là nước vật chất, 2 từ đồng âm nhưng dị nghĩa.
Dấu vết vật chất lưu tồn trong lòng đất đã khai quật được từ núi rừng bắc Việt nam tới tận bờ Châu giang được coi là thuộc văn minh của người Tày cổ chính là chứng tích thời Hùng Thuần hay Hùng Lạc .

Thời lập quốc ban đầu quốc danh là ‘Hữu Hùng quốc’ nghĩa là quốc gia của người họ HÙNG , quốc dân là 2 cộng đồng người La và Kanh , người La ở hướng xích đạo , người Kanh ở hướng Nam xưa hướng bắc ngày nay , người kiến lập là đế Minh trong sử Việt , là Hoàng đế trong sử Trung hoa .

Lãnh thổ quốc gia buổi ban đầu giới hạn địa lý tự nhiên bởi :

– Sông Khang nay là Mê công về hướng tây , sông Đà hay sông Mờ tên chữ là Hắc thủy ở hướng bắc nay , phía đông và nam là biển Đông .

Mở rộng lãnh thổ giai đoạn 1 về hướng nam xưa hướng bắc nay dưới thời vua Nghiêu vua Thuấn và vua Vũ , lãnh thổ phía bắc nới rộng tới lưu vực Châu giang tức Tây giang , phần lãnh thổ mới gọi là đất ‘Nam giao’ nghĩa là đất phía nam (Xưa) Giao chỉ . Đế Thuấn được coi là tổ chi tộc họ Hùng ở đất Nam giao , quốc danh thời này là Nam Bang . Thời Đại Vũ lãnh thổ phía tây đã trùm qua đất Lào ngày nay .
Mốc thời gian dựng nước và mở rộng lãnh thổ ban đầu ước tính vào khoảng 5000 – 4000 năm cách ngày nay ., phân kỳ theo khảo cổ học là thời đá mới đầu thời đồng , thành tựu nổi bật của người họ Hùng thời này là chữ viết khắc trên đá vừa được khám phá ở Quảng Tây gần biên giới Việt nam được đặt tên là “chữ Lạc Việt” . Các chuyên gia đã xác định chữ Lạc Việt là cội nguồn của loại chữ Giáp cốt tìm thấy ở bờ Hoàng hà hơn 1000 năm sau , chính sự liên quan gốc – ngọn của 2 loại hình chữ Lạc Việt và Giáp cốt đã chỉ ra con đường thiên di mở rộng bờ cõi của người họ Hùng là từ phía nam tiến theo hướng bắc ngày nay tức từ hướng biển Đông di cư đến lưu vực Hoàng hà .

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s