Đến Qúy châu và Kinh châu


Qúy châu núi chồng núi
Kinh châu sông nối sông
Sương giăng dải lụa phủ đầu non
Vạn dặm đường xa thăm chốn cũ
Bùi ngùi chợt nhớ đến Qúy vương
Hồn vẫn nương theo cơn gió thoảng
Hương tàn khói lạnh đất nhà Châu
Làn nắng chiều la đà mặt nước
Như còn đó bước chân Hùng Dịch
Lướt nhanh qua đất Sở mênh mông
Mây che khuất đầu sông đỉnh núi
Phảng phất đâu đây bóng tiền nhân
Thời gian không khiến người phai lạt
Đêm đen mù mắt đâu dài mãi
Mặt trời lên tỏ rõ ngọn nguồn
Muôn đời ơn đức  còn khắc ghi