Đời Hùng vương thứ 12 .


Triều đại : Hùng Chiêu vương – Tổ nhà Châu .

Vua khai sáng : Quốc Tiên Lang

Danh hiệu khác trong sử Việt : An dương vương , Thục vương tử .

Danh hiệu khác trong sử Hoa : Cơ xương , Chu Văn Vương .

Tên gọi dân giã : Cổ Thục , Lang Liêu

Quốc hiệu : Văn Lang – Âu Lạc

Niên đại : – 1.100 → -1000 năm Dương lịch ; 1780 → 1880 Hùng lịch .

– 1* Nước Cao của Sùng Lãm Sùng hầu Hổ.
– Nước Cao Hoa văn dịch là nước Sùng , Kinh Thư gọi là nước Lê là phần tây bắc ( xưa) của Hồng bang thời nhà Hạ , cũng là đất Giữa thời lập quốc ngày nay là đất Bắc và bắc trung Việt.

– 2 * Nước Đào hay nước Thao., là phần phía đông của Hồng bang thời nhà HẠ còn được gọi là đất Đông Hạ nay là Quảng đông Trung quốc.

– 3 * Bá thục  :Đất phong của Tây bá Xương thường gọi tắt là đất Bá Thục cổ sử Việt gọi là Âu biến âm của ‘ô’ nghĩa là màu đen , ‘Ô’ đồng nghĩa với ‘Huyền thiên’ trong cửu thiên tức phương Nam man-mun(xưa) nay là Quảng tây., là nơi sinh sống của Ai lao di ; ai lao thiết Âu .

– 4 * Nước Mật tu ký âm sai của Mặt tây nay là Vân nam Trung quốc.

– 5 * Nước Thục là đất Quý của Vương Qúy cha ông Cơ Xương , là đất gốc của nhà Châu nay là tỉnh Quý châu Trung quốc .

– 6 * Thương là đất trung tâm của nhà Thương hay ‘Trung Hoa’ thời Thương , sử Việt gọi là Việt Thường sau là đất Đường hay Thương -Ngô nay là vùng Giang tây Trung quốc.

– 7 * Nước Việt , đất dành riêng thờ Sơn tinh quốc chúa hay Hạ vũ nay là Phúc kiến- Chiết giang Trung quốc.

– 8 *Ân : đất trung tâm của nhà Ân- Thương nay là Hà nam Trung quốc , đây là phần đất cực Nam ( xưa) của Trung –Hoa , nơi có đất Hà nội là mảnh đất duy nhất vượt Hoàng hà về phía bắc (phương hiện nay), nơi đây Trụ vương đã xây biệt đô Triều ca.

– 9 * Nước Qủy phương trên đất Xuyên Thục là nước đã được nói đến trong kinh Dịch , chính xác là nước Cửu phương , phương số 9 là phương tây của Hà thư , cửu còn biến âm thành ‘cẩu’ nghĩa là con chó vì dân nhà Tần chọn chó Sói làm thần thú tượng trưng cho tộc mình , Quỷ phương còn được gọi là Xuyên Thục nghĩa là đất tây-nam (xưa) , Hoa sử thường gọi tắt là đất Thục gây ra sự lẫn lộn với đất Thục Thục và Bá thục , việc này ảnh hưởng rất lớn khi tìm hiểu về lịch sử Trung hoa , đất Qủy phươngnay là Tứ xuyên Trung quốc.

Lưu tồn vật chất là những hiện vật khảo cổ thuộc nền văn hóa Đông sơn sớm ,Việt nam .

Theo truyền thuyết dân gian Quốc tiên lang còn được gọi là : Lang Liêu , Cổ Thục.

Văn lang đồng nghĩa với Văn vương ; trong thiên khảo luận này đã nhiều lần ban đến , khi ta nói nước Văn lang tức là nói nước của vua Văn , là danh xưng cổ xưa của nước Việt ngày nay.

Quốc tiên lang nghĩa là vua khai quốc.

Sử Trung Hoa ghi vua Trụ cực kỳ xa hoa và tàn ác, có những hành động dã man và quái gở. Chú ông ta là Tỉ Can can ngăn cũng bị “thằng cháu trời đánh” mổ bụng moi tim trong khi đó ông Cơ Xương là người có thánh đức rất được lòng dân chúng, theo 1 sử liệu Trung Hoa thì Cơ Xương bị vua Trụ bắt giam vì 1 lời sàm tấu của Sùng Hầu Hổ nghĩa là quí tộc tước hầu đất Sùng tên là Hổ; nơi Cơ Xương bị giam là ngục “Dĩu Lý”, Dĩu Lý không phải là tên riêng mà : ‘Lý’ là luật, lệ; ‘Dĩu’ là tiếng Việt biến âm: Dĩu → giữ, ta có thể hiểu là nơi giam giữ tức nhà tù tương tự ngày nay hay nói là vòng lao lý đúng ra phải là lưu lý , lưu cũng là giữ , sau nhờ sự “chạy chọt” của quí tộc nước Thục dâng rượu ngon, gái đẹp … Trụ mới thả Cơ Xương ra và phong là Tây Bá Hầu cũng gọi là vạn gia bá hay vạn hộ hầu . Được sự phò tá của Thái Công Lã Thượng và sự ủng hộ của dân chúng phía tây, Cơ xương bắt đầu gây dựng đế nghiệp. Đầu tiên ông đánh nước ‘Mật Tu’ vì chúa nước ấy tàn bạo bị dân chúng oán ghét. Mật Tu là nước nào? Mật Tu là từ Việt ký âm bằng Hán ngữ sai đi: Mật Tu = Mặt Tây. Mặt Tây của đất Bá-Thục hay 3 Thục chính là vùng Vân Nam ngày nay.

Ở trên ta đã biết thời nhà Thương hay Việt Thường thì Ngũ Lãnh tức trung tâm quốc gia là Hồ nam, phía Tây Hồ Nam là đất Thục phía Đông là đất Dương ;Thục là từ Việt Thụt → Thục , thục cũng nghĩa là chín phản nghĩa với sanh nhưng thục lại là đồng âm với chín -9 là số chỉ phương tây trong Hà thư , tóm lại theo dịch lý thì sanh chỉ phương đông thục chỉ phương tây .

Đất Thục chính là Quý châu ngày nay ; Quý là can số 9 trong thập can nên Qúy và Thục là từ đồng nghĩa cùng chỉ đất ở phương tây của thiên hạ .

Cha của Văn vương là Vương Qúy , vương Qúy không phải tên mà là tước hiệu của thủ lãnh đất Qúy nghĩa là đất ở phía tây Ngũ lĩnh đồng nghĩa với Thục vương , truyền thuyết Việt sai lầm khi cho Thục Phán- Cơ Phát là Thục vương tử , chính xác phải là Thục vương tôn … ; An dương vương – Cơ Xương cũng chính là Văn vương cha của Cơ Phát trong Hoa sử mới là Thục vương tử , An dương vương chỉ là biến âm của Âm dương vương hay vua dịch lý điều này hoàn toàn khớp đúng với việc Văn vương tác dịch . Thông qua Dịch học ta thấy rất có thể các từ : zhu –mùa thu ; zhu – đất Thục và shu – nhà Chu cùng xuất phát từ 1 âm gốc thời cổ .

Người Việt hay dùng thành ngữ : đen như cổ thục nhưng đoan chắc rất ít người biết Cổ Thục là gì ; Cổ Thục là biến âm của Cả Thục nghĩa là thủ lãnh đất Thục rõ ràng là từ dân gỉa gọi An dương vương hay Văn vương , Kinh Thư cho thông tin : Văn vương người cao và đen cháy…

Thông Qua việc tác Dịch ta nối kết được các nhân vật : Cổ Thục , Âm dương vương hay An dương vương , Văn vương –Văn lang và Lang Liêu của Truyền thuyết ‘bánh dầy bánh chưng’ cả bốn chỉ là danh hiệu của một người ; bánh dầy bánh chưng là biến âm của bánh giời bánh giăng hay bánh trời bánh trăng cũng là Âm dương của dịch học , trong truyền thuyết này ta còn thu được thông tin hết sức qúy gía : Lang Liêu đồng nghĩa với Liêu vương hay vua của dân Liêu tên khác của người Di Lão mà ta đã biết , Liêu-Lê-La-Lão… đều là biến âm của từ Lửa ,các tộc này hiện là dân chủ lực vùng tây nam (nay) Trung Hoa và được gọi chung là người Kađai hay tây đồ di , lưu ý từ Liêu ở đây biến âm từ Lửa hoàn toàn khác với từ Liêu chỉ người Liêu thời trung cổ mà chính xác phải gọi là người Lu nghĩa là mờ tối .

Trung Hoa có 3 đất Thục :

– đất Bá Thục là Quảng Tây ; còn Xuyên Thục nghĩa là đất Tây nam (theo Dịch Lý) nay là Tứ Xuyên , Đất Thục hay Thục quốc là vùng Qúy châu ngày nay Khi phân lập dựa trên mã tin Dịch Lý thì Tứ Xuyên cũng có nghĩa là Tây Nam. Tứ là số 4 phương Tây, Xuyên là sông, chỉ sông nước phương Nam , nhiều tư liệu lịch sử chỉ viết có mỗi chữ ‘Thục’ gây ra sự rối bời sau này. Đất Thục là Quí Châu và Bá Thục Quảng tây là nơi sinh sống chính của người Liêu hay Di Lão còn . Các nhà khoa học Việt Nam đã phát hiện đường thiên di từ phía tây Quảng Bình, Nghệ An, Hà Tĩnh qua tây Bắc Việt Nam lên tới Quí Châu nhưng lại nhận định ngược chiều là từ Quí Châu xuống Việt Nam . Đường thiên cư này chính là con đường của Bá Ích đi ở ẩn và cũng là con đường Cổ Công Đản Phụ dẫn dân di cư sau 5 lần dừng chân, cuối cùng mới ở hẳn Kỳ Sơn.

Đất Kỳ Sơn sau là Kỳ Châu . Kỳ Châu → Ký Châu thời Ân (phía đông Qúy châu là đất của Tô Hộ cha Đát Kỷ ) ; Ký Châu → Quí Châu. Quí là Can chỉ số 9 trong Thập Can. Số 9 trong Hà Thư là số chỉ phương tây đồng nghĩa với Thụt – Thục. Tới đây đã có thể xác định: Quí Châu là đất Ký Châu nơi có Kỳ Sơn xưa.
Một dẫn chứng cho việc xác định đất Bá Thục

Nùng trí cao lấy đất phiá nam Đại Việt tự lập làm vua đặt tên nước là Đại Lịch sau đổi là Đại nam , theo chính sử Trung hoa : Trí cao ‘chiếm’ lấy Quảng đông-Quảng tây rồi từ đây tiến đánh Ba thục khiến cả triều đình nhà Tống rung rinh….; thử hỏi nếu Ba thục là Tứ Xuyên thì làm sao Nùng trí cao tiến đánh được ..?. vì Quảng tây ngăn cách với Tứ xuyên bởi Quý châu , quân đi ngả nào mà đến đánh Tứ xuyên được .? hay thời ấy Nùng trí cao đã có lính nhảy dù…? mà việc Nùng trí cao đánh Ba thục là việc có thực điều này dẫn đến kết luận : đất Ba thục không thể nào là Tứ xuyên được .

Ta cũng khẳng định được người Liêu hay Di Lão chính là nhánh Lửa của Họ Hùng con dân của Đế Nghi trước ở đất Giao –bắc tức đồng bằng Thanh nghệ tĩnh và núi rừng phía tây đã bị Hạ Khải đánh đuổi trở thành tứ di của Hoa sử . Con đường thiên di xuất phát từ phía tây Nghệ An – Hà Tĩnh chính là đường chạy trốn của Hữu Hổ Thị , Hiện nay dân thành phố Côn minh thủ phủ Vân nam vẫn coi hổ là thần thú biểu tượng của dân tộc , họ Cơ của Cơ Xương, Cơ Phát cũng cho thấy họ là hậu duệ chính truyền của Hiên Viên tổ họ Cơ . Hiên Viên- Hiền Vương- Hiền Đức, Hùng Vũ chỉ là 1 vị vua mà cả người Việt và Hoa tôn làm quốc tổ . Ý nghĩa của tên Cơ Xương- Cơ Phát là : Cơ, Cô nghĩa là thủ lãnh ; Xương là từ Việt (Hán ngữ là ‘Cốt’) : ‘Cơ Xương’ là thủ lãnh gây dựng nền tảng . ‘Cơ Phát’ là thủ lãnh mở mang, phát triển. Tất cả là danh hiệu do các sử gia đặt chứ không phải là tên riêng như chúng ta ngày nay.

Lạc long quân tức đế Khải hợp nhất dân 2 vùng Lạc và Long lập nên triều Hùng Hoa lấy con rồng làm biểu tượng dân tộc , người Di lão hay hữu Hổ thị trước sống ở vùng sông Cả thuộc hướng xích đạo , quẻ Lửa nên lấy con hổ làm biểu tượng , cuộc đối đầu Hoa –Di trở thành cuộc Long tranh Hổ đấu , long là thần thú hổ cũng không chịu thua và người Di đã thần hóa hổ thành con Ly hay Lân , không hiểu tại sao gọi là con Lân khi tứ linh vẫn là Long-Ly-Quy-Phụng , Lân còn được gọi là Kỳ Lân không hiểu chữ Kỳ nà có liên quan gì với Kỳ sơn hay không ?, long- hổ thường được nói đến trong từ kép Thanh long- Bạch hổ , chính những từ này giúp ta xác định sư thiên di của người Di-lão ; Hổ hay Ly chỉ ra gốc tổ của họ là vùng nóng bức gần xích đạo , bạch là màu trắng sắc của phương tây , từ kép bạch- hổ đã chỉ ra đường thiên di của của người Di lão đi từ phía bắc sang phía tây , phía tây chính là ‘đất Thục – triều Chu’ của lịch sử.

Sử Trung Hoa ghi: 3 năm sau khi chiếm Mật Tu Cơ Xương chiếm nước Sùng, nước lớn nhất miền Tây Trung Hoa, sử không nói đến việc Cơ Xương thành lập quốc gia nhưng lại nói ông xây kinh đô ở đất Sùng và gọi đó là đất ‘Phong’. Việc sát nhập vùng đất của Cơ Xương và đất Sùng được truyền thuyết lịch sử Việt Nam gọi là: “Sùng Lãm kết duyên cùng Âu Cơ”. Mẹ Âu Cơ của truyền thuyết Việt Nam chính là Cơ Xương , truyền thuyết Việt Nam có sự lẫn lộn : Lạc Long Quân có trước Sùng Lãm khoảng 1.000 năm nhưng sử Việt lại ghi đó chỉ là 2 danh hiệu của 1 nhân vật ; ghép thành Sùng Lãm hiệu là Lạc Long Quân . Theo Truyền thuyết Hùng vương đóng đô ở Phong châu , đấy cũng chính là đất Phong nơi Chu văn vương lập quốc.

Phong Châu là miền Tây Bắc Việt Nam nơi mà nhà Đường sau này đặt Phong Châu Đô Đốc Phủ để trông coi các Châu Ki Mi.

Cơ xương đánh chiếm nước Sùng truyền thuyết chép là Sùng lãm kết duyên cùng bà Âu-cơ , chữ Âu là biến âm của Ô là màu đen tên gọi khác của huyền thiên , ngày nay ta gọi là phương nam, đất Ô chính là cõi Nam giao còn có tên khác là đất Lâm hay Lam là Quảng tây –trung quốc ngày nay . Cơ là dòng họ của Hoàng đế hay Hùng Vũ ,cũng là biến âm của ‘Cả’ chỉ người đứng đầu hay thủ lãnh . Âu cơ là danh hiệu của chúa đất Nam hay Lâm với danh hiệu này có thể xác định đất Trụ vương ban cho Tây bá hầu –Cơ xương nằm trong tỉnh quảng tây ngày nay.

Theo kết quả nghiên cứu cuả khảo cổ học Việt Nam thì Lào Cai là 1 trung tâm cổ, rất có thể là thực ấp của ông Chu Công chúa nước Lỗ. Lào biến âm của từ lửa cũng như Liêu- Lỗ, cai là biến âm của Cô, hay cơ ; Lào Cai nghĩa là chúa đất Lão hay nước Lỗ . Nếu Lào cai là thực ấp của Chu Công do Chu Văn Vương phong khi lập quốc Âu Lạc, thì Chiêu Công Thích cũng có thực ấp là Yên Bái, chính xác là “Yên Bá” vì sau này khi Chu Vũ Vương lên làm thiên tử của Trung Hoa thì ông Chiêu Công Thích được phong là chúa nước Yên với tước bá trong hàng quí tộc gọi tắt là ‘Yên Bá’.

‘Chu công’ đồng nghĩa với ‘Chu lang’ của Việt ngữ , từ Lang người Tàu ký âm cố tình sai thành nam ; Chu lang biến thành Chu nam , tương tự như vậy đất Thiệu nam là thực ấp của Thiệu lang hay Thiệu công Thích , thật bất ngờ khi Chu nam và Thiệu nam hai vùng đất nổi tiếng về phong hoá được chép trong kinh THI lại là đất Lào cai và Yên bái của Việt nam ngày nay.

Cơ Xương chính là Thục Vương tử người đã sát nhập đất Thục với đất Sùng lập nên quốc gia Âu Lạc để Sau này Cơ Phát là cháu Thục Vương (sử Việt gọi là Thục Phán) diệt vua Trụ chấm dứt triều Hùng Vỹ – Hoàng Hải Lang, sử Việt Nam gọi là chiếm nước của Hùng Vương . Cơ Xương lên ngôi vương nước Âu Lạc hiệu là An Dương Vương, ở phần Dịch Lý đã nói tới: An Dương vương cũng là Âm Dương vương hay vua Dịch Lý, điều này xác định Cơ Xương và Âm Dương Vương là 1 nhân vật, là Lang Liêu trong cổ tích, cũng chính là Chu Văn Vương. Và 1 điều vô cùng quan trọng đối với lịch sử Việt Nam là xác lập được :

-Văn Vương cũng là Văn Lang đều có nghĩa là “vua Văn”.

Người Việt Nam ai cũng biết Văn Lang là quốc hiệu thời cổ xưa của nước mình, nhưng chỉ coi đấy là từ chỉ sự linh thiêng, là nơi ẩn chứa anh hồn tổ tiên nhưng không biết Văn Lang cũng chính là Văn vương tổ nhà CHU theo sử Trung hoa, khi ta nói nước Văn Lang là có ý nói : Nước của vua Văn.

– Chu Văn Vương là tổ triều đại Chu.

– Chu Vũ Vương là hoàng đế sáng lập triều Chu.

Văn Lang hay Văn Vương là vua nước Âu Lạc, thời Chu Vũ Vương Âu Lạc trở thành “Trung Hoa” của thiên hạ, chính vì thế mà triều Hùng Ninh vua khai sáng có danh hiệu là ‘Thừa Văn Lang’nghĩa là người kế thừa vua VĂN . Gọi nước Văn Lang là gọi theo tên vua khai sáng. Gọi Âu Lạc là gọi theo tên tộc người và mảnh đất đã tạo thành quốc gia , Lạc là con cháu Lộc Tục, Âu cũng là ‘ô’ là đen, mã tin chỉ vùng phương Nam đất trung tâm ( Giao Chỉ.) Văn Lang – Âu Lạc là 2 tên của 1 nước . Cổ sử Việt Nam đã sai lầm vô cùng lớn khi viết là Thục Vương đánh bại Hùng vương chiếm nước Văn Lang lập nên nước Âu Lạc, và thủ đô quốc gia là Phong Châu . Cương vực nước Văn lang hay Âu- Lạc truyền thuyết đã chỉ định hoàn toàn chính xác chỉ bị đổi phương hướng mà thôi ; vì chúng ta đã cột chặt mình vào đường biên quốc gia khỏang ngàn năm trở lại đây , tự giam hãm tâm trí mình không dám thóat ra để nhận một tổ quốc rộng lớn hơn dù đã có lời nhắn gửi chỉ dẫn của tiền nhân qua truyền thuyết lịch sử .

Theo truyền thuyết thì nước Văn Lang :

Bắc giáp Động đình hồ.

Nam giáp nước Hồ tôn tức Chiêm thành xưa.

Đông giáp nam hải .

Tây giáp nước Thục.

Động đình hồ không phải là Động đình hồ ở Trung quốc ngày nay , trong những phần trước đã luận bàn nhiều ; Động đình hồ với nghĩa là biển Đông buộc ta phải chỉnh sửa cổ thư :

Nước Văn lang : phía đông giáp biển Đông.

Phía tây giáp Xuyên thục tức tỉnh Tứ xuyên Trung quốc ngày nay , thục chỉ có nghĩa là hướng tây.

Phía bắc giáp nước Hồ tôn sau là Chiêm thành , Hồ là biến âm của hai tức số 2, tôn là can Tân hay tưng, tênh đi cặp với nhị biến âm của nhẹ thành từ kép ‘nhẹ tênh’, nhẹ tênh là tên của cặp số 2- 7 trấn phương Bắc tức hướng xích đạo theo Hà thư.

Phía nam giáp Hồ nam 1 tỉnh của Trung quốc., Hồ nam bị sửa thành Hải nam rồi Nam hải như chép trong truyền thuyết.

Cụ thể ta có thể xác định lãnh thổ nước Văn lang xưa là :

Quý châu-Vân nam- Quảng tây thuộc Trung quốc ngày nay.

Miền Bắc và Bắc trung bộ thuộc Việt nam ngày nay.

Quý châu và Vân nam là miền tây Văn lang , Qủang tây và phần đất thuộc Việt nam ngày nay hợp thành Đông Văn lang ; 2 miền đông và tây sau trở thành địa giới của 2 triều Đông Chu và Tây Chu .

Lãnh thổ nhà nước Văn lang theo truyền thuyết chính người Hoa đã xác nhận trong khi người Việt lại chối bỏ …?

Sách Nguyên hòa quận chí chép : “ Quý châu cố tây âu lạc Việt chi địa “ , Thông điển chép “ Quý châu bản tây âu Lạc việt chi địa “
nghĩa là: “ Quí Châu là đất Tây Âu -Lạc Việt xưa”;

Truyền thuyết Phù đổng thiên vương chép …” giặc Ân sang đánh nước ta …” nhiều sử gia Việt nam đã gạt ngay đi …Lãnh thổ nhà Ân ở tận đâu đâu …làm sao đánh nước ta được…

Tệ hơn nữa là ở những năm 50 thế kỷ này một nhà nghiên cứu Trung quốc đã gửi cho Việt nam bản dập của tấm ’thẻ ngọc An dương’ mà họ tìm được ở gần Quảng châu . Căn cứ vào loại chữ khắc trên đó là loại ‘cổ trựu’ sơ bộ xác định An dương vương sống cách nay khoảng 3000 năm ….vật chứng rành rành như thế mà cũng không thèm đếm xỉa gì tới …không hiểu các vị làm khoa học kiểu gì đây ….thay vào đấy lại tưởng tượng ra những chuyện như Thục vương trong truyền thuyết Việt là con cháu của Thục vương bên Tàu bị Tần thủy hoàng chiếm mất nước nên chạy đến vùng đất gần Việt nam….thật hết biết luôn….

Về việc nhường ngôi báu cho Thục An Dương Vương, Cổ Việt Hùng thị thập bát thế thánh vương ngọc phả cổ truyền chép :

…”Cha con cùng lòng mong muốn thành thượng tiên, hiểu biết đạo pháp thần thông hưởng thiên tiên muôn đời bất diệt, (Hùng vương thứ 18 – Hùng Duệ vương) bèn nhường ngôi cho Thục (Phán) (An) Dương Vương là hoàng tôn dòng Hùng Vương trước kia là tông phái của Hoàng đế và là cháu thứ 19 của bộ chủ phụ đạo vậy”….

Hoàng đế là tổ họ Cơ , các vua nhà Châu mang họ Cơ , Châu Văn vương là Cơ Xương , Châu Võ vương là Cơ Phát (Phán ?) phải chăng chính vì điều này mà ngọc phả viết… Thục dương vương là tông phái của Hoàng đế.

Đặc biệt nhất là ngọc phả đã Xác định : Thục Dương Vương là hoàng tôn dòng Hùng Vương như vậy rõ ràng khẳng định Hoàng đế cũng là Hùng vương nhưng là dòng trước Hùng Duệ vương .

May mắn còn có vị khoa bảng thế kỷ thứ 14 là Phạm Sư Mạnh để lại mấy bài thơ nói về tổ quốc xưa của dòng Hùng Chiêu hay Chu.

“Văn Lang Nhật Nguyệt Thục Sơn Hà“

Văn Lang Nhật Nguyệt mà dịch là ‘Ngày tháng Văn Lang’ là trật rồi. Ta nghe chữ ‘Kinh Xuân Thu’ mà hiểu là bộ Kinh về mùa xuân và mùa thu thì chẳng có ý nghĩa gì. Thời cổ chưa dùng chữ lịch sử nên dùng 2 mùa xuân và thu tượng trưng cho thời gian là 4 mùa xoay vần nghĩa là những gì đã trải qua của 1 dân tộc, 1 đất nước, hay 1 con người trong 1 thời gian nào đó, tức là lịch sử vậy. Chữ nhật nguyệt ở câu thơ này cũng vậy; nó chỉ yếu tố động trong quốc gai nghĩa là triều đại. ‘Văn Lang Nhật nguyệt’ phải dịch là ‘Triều đại Văn Lang’ mới đúng. (Lang = Vương) và vế đối trong câu thơ là: sự chỉ định yếu tố tĩnh của quốc gia là lãnh thổ mà người xưa gọi là sông núi, sơn hà ; Câu “Thục Sơn Hà” đã chỉ rõ nước Thục là đồng nghĩa của Quốc Tây hoàn toàn đúng với truyền thuyết.

Tóm tắt:

Hùng Chiêu Vương – Quốc Tiên Lang cũng là ông Tây Bá; Cơ Xương , Chu Văn Vương cũng là Lang Liêu, An Dương Vương, cổ Thục và bà Âu Cơ trong truyền thuyết Bọc trăm trứng .

Tư liệu lịch sử Trung hoa viết : Cơ Xương người đất U , U cũng là Ô là Âu nên truyền thuyết Việt gọi Cơ Xương là Âu Cơ , Âu chính là phần Âu trong Âu Lạc cội nguồn nước Việt ngày nay .

Chiêu vương và Chu vương là cận âm rất dễ nhận ra , truyền thuyết chỉ thêm chữ Hùng vào để xác định dòng giống mà thôi.

Văn Lang và Âu Lạc là 2 tên của 1 quốc gia và chính là ‘Trung Hoa’ của thiên hạ thời nhà Chu.

Advertisements

7 comments

  1. “Lãnh thổ nhà nước Văn lang theo truyền thuyết chính người Hoa đã xác nhận trong khi người Việt lại chối bỏ …?”
    Có khi lý do chối bỏ cũng thật dễ hiểu, theo truyền thuyết Lạc Long Quân, Âu Cơ thì người Việt Nam là con cháu dòng chính Long Quân, vốn đã phân ly sau khi Long Quân & Âu Cơ hợp lực chống thù (nhà Ân). Phân ly bởi Âu Cơ là tiên trên núi, Long Quân là rồng ở biển, cả 2 phân chia thiên hạ vùng ven biển (Đông-Bắc bộ, Quảng Đông, Quảng Tây…) thuộc Long Quân, các vùng thuộc lục địa (nói đại khái vậy) thuộc đất Âu Cơ. Tuy Long Quân tôn Âu Cơ làm vua Hùng, nhưng nội trong vùng đất do ông cai trị vẫn độc lập với nhà nước Văn Lang, dân chúng chỉ biết & thờ ông nhưng không mấy quan tâm đến vị Văn Lang xa xôi kia (nên mới có chuyện nhập 2 ông An Dương Vương & Thục Phán làm một). Dân chúng chỉ ngưỡng vọng vua Văn (Văn Lang), xem đất nước của mình là đất của Văn Lang mà không mấy phân biệt cha, con, ông, cháu nên dẫn tới lẫn lộn lung tung cả.
    Như bác đã phân tích Âu Cơ như trên, cháu đồng tình với cái nghĩa là ông Cả tộc Âu (hay Ô)
    Còn Lạc Long Quân, với Lạc = nước, có nghĩa là vua Rồng vùng nước; nước ở đây là vùng ven biển, rồng theo bác giải thích tượng trưng phương Đông. Như vậy nhân vật Sùng Lãm hay Sùng Hầu Hổ (vốn cũng không hẵn họ Sùng, vì Sùng là tên nước) và những người kế vị ông đều có thể xưng hay được dân phong là Lạc Long Quân, vốn là 1 bang chủ trong số nhiều thành bang khác của nhà nước Văn Lang, nên có nền độc lập, phong hoá, nhận thức khác so với các thành bang khác so với nhà nước Văn Lang (nhà Chu) cũng là điều dễ hiểu. Nên mới có sự diễn dịch 50 con lên rừng, 50 con xuống biển. Điều đó nói lên tính độc lập của cộng đồng 50 xuống biển này so với cánh 50 theo mẹ lên rừng cũng là điều dễ hiểu. Âu Cơ là mẹ, thì tự thân dân ta (thuộc cánh 50 xuống biển) xem là ngoại tộc rồi. Mặc dù con trai trưởng theo mẹ được tôn thành Hùng vương, nhưng bản nội vẫn độc lập và trung thành với Long Quân.
    Kể ra cháu lại nghĩ khác về cái danh hiệu An Dương Vương. Theo cháu nhà Ân đóng đô ở vùng An Dương (nay thuộc tỉnh Hà Nam, Trung Quốc). Thì có nghĩa An Dương là trung tâm của toàn cõi vương quốc Hùng vương. Và theo nhận thức chung của mọi người khi đó, thì ai làm chủ hay đánh chiếm vùng đất này thì dĩ nhiên được phong tụng hay tự xưng là An Dương Vương là điều dễ hiểu, không liên quan gì đến khái niệm Âm-Dương cả. Và hẳn nhiên là danh hiệu An Dương vương này là ngoại hiệu, lan truyền trong dân gian hơn là trong danh xưng chính thống. Với nhận thức chung vào thời ấy, người mang danh hiệu An Dương vương đồng nghĩa với danh hiệu vua hoặc hoàng đế của toàn cõi vương quốc. Vì khi ấy An Dương là Cổ Luỹ hay Cổ Loa.
    Theo cách giải thích của bác thì “cổ” hay cả, ca, quả đều là trại âm của nhau. Đều chỉ người đứng đầu, đồng thời là cách xưng hô của người đứng đầu; cả ta, quả nhân, cô gia. Ông cả, cậu cả là cách gọi của người dưới đối với đầu lĩnh, thủ lĩnh vậy. Còn với luỹ hay loa cũng là trại âm của nhau đều có nghĩa tương đối là bức tường, hay tường thành. Vậy bất kỳ nơi nào mà vua hay người thủ lĩnh (quan Lang, chúa, lạc hầu, lạc tướng, ông cả) ở cũng đều gọi là Cổ Loa hay Cổ Luỹ cả. Vì vậy mà có thể có nhiều Cổ Loa chăng? Với Luy Lâu cũng vậy luy là luỹ, lâu là lầu => lầu luỹ viết theo tiếng Việt ngày nay là “thành luỹ”. Nếu “luy lâu” là “lầu luỹ’ hay “thành luỹ” thì 2 bà Trưng đánh thành Luy Lâu là luy lâu nào, ở đâu? Có phải là Luy Lâu ở Luy Lâu huyện Thuận Thành, Bắc Ninh ngày nay hay không?
    Có mấy vấn đề miên man, cháu hỏi bác vậy?

  2. Ôi, vậy không biết Phù Đổng thiên vương có thể là vị tướng nào trong truyện Phong Thần vậy bác. Liệu chữ Đổng có thể bị trại từ chữ Đông hay không?
    Như vậy ngài là người nước Sùng, vậy tướng nước Sùng nào trong Phong Thần có thể là Phù Đổng thiên vương vậy thưa bác?
    Liệu Sùng Hầu Hổ có phải là Sùng Lãm hay không khi Sùng Hầu Hổ theo Phong Thần lại bị Cơ Phát chém chết?
    Còn nhân vật Hoàng Phi Hổ cỡi trâu là sao? Khi trâu vốn thuộc văn minh lúa nước. Hay ta nhận thức sai giữa trâu với bò? Bác có thể giải thích giúp cháu không?

  3. Bạn thân
    Phù đổng thiên vương là thiên tướng trong thần thoại Việt nam không nhất thiết phải có trong truyện Phong thần bảng của Trung hoa , Đã gọi là truyện thì phần hư cấu là chính , chỉ cốt lõi là thật còn với sử thì tất cả phải là thật . Cả thần thoại thánh Dóng và Phong thần bảng đều là thể truyện nên giống ít khác nhiều dù cùng dựa vào 1 cốt lõi lịch sử ngàn năm trước , cùng viết về 1 triều đại 1 thời kì Ngay cả khi là sử …thì 2 dòng sử cũng có thể khác nhau tùy nguồn tin sử gia thâu thập được và góc nhìn khi xử lí tin .

  4. Xin bàn với bạn 2 điểm :
    Sử thuyết Hùng Việt cho Lạc long quân và Sùng Lãm là 2 nhân vật lịch sử cách nhau cả ngàn năm
    Lạc long quân là Hạ Khải vua kiến lập triều đại đầu của vương quốc Thiên hạ , Hạ Khải lên ngôi thì người thuộc Hữu Hổ thị theo bá Ích bất phục nên đã diễn ra cuộc chiến huynh đệ tương tàn đầu tiên trong lịch sử , Bá Ích và hữu Hổ thị thất bại phải lưu vong , có tư liệu nói Hạ Khải đày hữu Hổ thị đi 4 phương trở thành tứ Di .Đây mới đích thị là căn cứ lịch sử cho truyện 50 con theo cha , 50 con theo mẹ …tức nói đến cảnh phân li chia lìa nhau .
    Còn thời Sùng Lãm không phải phân li mà là thời 50 con trước theo cha và 50 con trước theo mẹ sum họp dưới 1 mái nhà là nước Âu – Lạc tức Âu và Lạc , Lạc hay nước chỉ người họ Hùng ở Giao chỉ , Âu là ai lao di chỉ người sống ở Tây Nam Trung quốc .
    Điểm thứ 2 về An Dương vương .
    Thành An Dương là kinh đô nhà Ân , theo ý bạn thì danh hiệu An dương vương là chỉ vua của thành An Dương…, theo tôi thì điều này không ổn
    vì nếu thế thì An Dương vương là hiệu của vua nhà Ân …mà truyện thánh Dóng chép ….giặc Ân sang đánh nước ta , không lẽ An dương vương là giặc Ân ?

  5. Thưa bạn
    theo tôi thì An dương vương không phải là vua nhà Ân , mà An dương vương là cách gọi khác của Âm Dương vương chỉ Châu Văn vương người đã làm Dịch học có chữ
    Cám ơn bạn nhiều , rất muốn được cùng bàn luận với bạn về lịch sử nước nhà
    NQN

  6. Lại bàn về danh hiệu An Dương vương. Ý cháu nói là danh hiệu đó chỉ là dân jan fong khi Cơ Fát chiếm được An Dương – nên khi ông xoá xổ triều Ân Thương lập nên nước Chu, thì đâu thể gọi ông là jặt Ân trong truyện thánh Jóng đâu. Nó tương tự như việc bất kỳ ai đánh chiếm được An Dương, thì dân jan nơi đó gọi người đó là vua An Dương vậy thôi. Cháu thấy suy luận vậy nó vững chắc hơn “an” trại thành “âm”. Trong khi “an” đã biết là trại từ của yên, ôn… chỉ về fần dương trong dịch học; nay bác lại jải thích “an” trại thành “âm” (chỉ fần âm trong dịch học), thì nó khiêng cưỡng wá. An Dương vương vốn chỉ là fong hiệu dân jan, thành sử truyền miệng, không fải là xưng hiệu của ông Cơ Fát khi lập quốc, xưng hiệu bằng văn bản, hay tuyên cáo toàn thiên hạ của ông.
    Đại ý của cháu là vậy (xin lỗi, vì lâu không lên xem blog của bác, nên jờ mới fản hồi).

  7. Vả lại dân jan có thể đã không nhầm lẫn khi trao cho Thục Fán – Cơ Fát danh hiệu An Dương vương, chứ không fải Cơ Xương. Nên cháu tin về khả năng An Dương vương chỉ danh hiệu dân jan, mang tính thời điểm hơn, nhưng sức lan truyền trong dân jan lại mạnh mẽ hơn trong lòng dân tộc, vì đó là 1 chiến thắng oanh liệt, sau khi đánh bại Trụ vương hung bạo. Tiếc là không hiểu sao lại truyền thành cái sự tích mất nước Mỵ Châu – Trọng Thuỷ. Mà lúc đó ông Cơ Fát đã không còn.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s